Monday, November 3, 2014

Ông Nghiêm Xuân Thành sẽ đảm trách vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị, trong khi ông Phạm Quang Dũng được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc từ ngày 1/11.
Thông tin trên vừa được Ngân hàng Ngoại thương (Vietcombank) công bố. Theo đó, Hội đồng quản trị Vietcombank đã bầu ông Nghiêm Xuân Thành (hiện là Uỷ viên Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc) giữ chức vụ Chủ tịch Vietcombank (nhiệm kỳ 2013 - 2018) từ ngày 1/11, thay ông Nguyễn Hoà Bình nghỉ hưu theo chế độ.
Chu-tich-Nghiem-Xuan-Thanh-8160-14149899
Tân Chủ tịch Nghiêm Xuân Thành.
Cùng với đó, ông Phạm Quang Dũng (hiện là Uỷ viên Hội đồng quản trị kiêm Phó tổng giám đốc) sẽ giữ chức vụ Tổng giám đốc Vietcombank thay ông Nghiêm Xuân Thành, với thời hạn 5 năm kể từ ngày 1/11.
Ông Nghiêm Xuân Thành, sinh năm 1969, là Thạc sĩ Tài chính Ngân hàng. Ông có 25 năm công tác trong lĩnh vực tài chính ngân hàng, từng kinh qua nhiều chức vụ quan trọng như: Phó chánh văn phòng, Thư ký Tổng giám đốc Vietinbank; Phó tổng giám đốc Vietinbank; Chánh văn phòng Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, trước khi được bầu làm Ủy viên Hội đồng quản trị Vietcombank và được bổ nhiệm kiêm giữ chức vụ Tổng giám đốc Vietcombank  từ tháng 7/2013 đến nay.
Tong-giam-doc-Pham-Quuang-Dung-5145-1414
Tân Tổng giám đốc Phạm Quang Dũng.

Ông Phạm Quang Dũng, sinh  năm 1973, Thạc sĩ Tài chính Ngân hàng, có kinh nghiệm 20 năm công tác trong lĩnh vực tài chính ngân hàng, đã làm việc tại Vietcombank từ năm 1994. Ông Dũng từng kinh qua nhiều chức vụ như: Phó chánh văn phòng; Phó giám đốc Công ty Tài chính Việt Nam tại Hong Kong; Trưởng phòng Quan hệ ngân hàng đại lý; trước khi được bổ nhiệm vào vị trí Phó tổng giám đốc Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam và được bầu là Uỷ viên Hội đồng quản trị kiêm nhiệm của Vietcombank từ tháng 4/2013.
Để tạo nên đế chế lớn nhất trong lịch sử, Thành Cát Tư Hãn chia chiến lợi phẩm thành ba phần đều nhau: cho mình, tướng lĩnh và binh lính. Ông Trương Gia Bình đang muốn học tập mô hình này để thu hút ý tưởng sáng tạo.
Mô hình quản trị sáng tạo với tên gọi "Thành Cát Tư Hãn" vừa được Chủ tịch FPT Trương Gia Bình chia sẻ tại một hội thảo quốc tế do Viện Quản trị Kinh doanh FSB tổ chức. Bên lề hội thảo, ông đã có một số chia sẻ với VnExpress để làm rõ hơn về mô hình này.
- Tại sao ông lại đặt tên cho mô hình quản trị sáng tạo ở FPT là "Thành Cát Tư Hãn"?
- Như tôi đã nói, "Thành Cát Tư Hãn" chỉ là nickname (biệt danh, tên gọi tắt) cho một cấu thành trong mô hình quản trị sáng tạo.
Thành Cát Tư Hãn là người sáng lập ra đế quốc Mông Cổ. Tuổi trẻ nhiều biến cố đã thôi thúc ông tin rằng, sứ mệnh của mình là làm bá chủ thế giới. Thành Cát Tư Hãn từ đó phát động các cuộc chinh phạt triền miền, lập nên một đế chế lớn nhất trong lịch sử thế giới.
chu-tich-TGD-6366-1414464581.jpg
Chủ tịch FPT Trương Gia Bình đặt nickname cho một cấu phần trong mô hình quản trị sáng tạo là "Thành Cát Tư Hãn".
Một bí quyết chiến thắng của ông là thay vì lấy hết chiến lợi phẩm, ông đã chia làm ba phần: Một cho mình, một cho tướng trận và một cho quân sĩ. Nhờ vậy, ông trở thành bá chủ thiên hạ.
Chọn nickname "Thành Cát Tư Hãn" cho chính sách khuyến khích sáng tạo, chúng tôi hy vọng FPT sẽ thu hút được nhiều ý tưởng xuất sắc về công nghệ từ các nhân tài trong và ngoài tập đoàn, đủ tạo động lực để họ cùng FPT khởi nghiệp, tạo ra những hướng kinh doanh mới, sản phẩm dịch vụ mới…
- Chính sách đó cụ thể là gì, thưa ông?
- Còn hơi sớm để công bố vì nó đang được hoàn thiện và lấy ý kiến. Hiện tại, cách chia cũng khá giống với Thành Cát Tư Hãn, đó là chia 3: tác giả ý tưởng, FPT và cổ đông của FPT, đơn vị thành viên mới.
- Nếu "Thành Cát Tư Hãn" chỉ là một module (cấu phần) thì những module còn lại trong mô hình là gì?
- Bên cạnh chính sách đãi ngộ hấp dẫn “Thành Cát Tư Hãn”, mô hình còn 3 thành phần quan trọng và nhiều phần nhỏ khác. Muốn phát triển và hoàn thiện các ý tưởng, chúng ta cần tập hợp được nhiều nhất trí tuệ tập thể cũng như tạo nên tinh thần khuyến khích học tập. Đó là các seminar (họp chuyên đề).
Muốn đánh giá, triển khai được ý tưởng, cần phải có Viện nghiên cứu được kết nối với các tổ chức nghiên cứu công nghệ lớn trên thế giới để tìm ra những công nghệ hiện đại nhất. Muốn tạo ra sản phẩm và thử phản ứng của thị trường nhanh nhất, quy trình cần áp dụng là Lean Start-up (khởi nghiệp tinh gọn).
- Tại sao đối với học tập, ông lại sử dụng seminar?
- Seminar là cách tốt nhất để phát huy trí tuệ tập thể, tạo hưng phấn cho việc học. Khi còn học ở Lomonosov, tôi thường xuyên được tham gia các seminar theo phương pháp constructivism (học thuyết kiến tạo) và đã trưởng thành lên rất nhiều. Sử dụng phương pháp này, người thầy chỉ mang tính khơi gợi, định hướng, còn tập thể người học mới là trung tâm cung cấp thông tin và giải pháp. Nhờ đó, người học sẽ thấy hào hứng, rèn được tính chủ động khai thác thông tin và tư duy tích cực.
- Vậy với Lean Start-up, tại sao lại phải là mô hình này?
- Vì đây là mô hình cho phép biến một ý tưởng thành sản phẩm nhanh nhất, vừa thử phản ứng của người tiêu dùng vừa hoàn thiện. Lean Start-up yêu cầu các bạn ngay khi có ý tưởng cần phải trong vòng 1-2 tháng, đưa ra một sản phẩm ban đầu, có thể thô ráp, đơn giản,  nhưng đó là sản phẩm và cần phải tìm cho bằng được khách hàng đầu tiên.
Điều này khó nhưng không phải không thể. Vừa rồi chúng tôi mới có ý tưởng ban đầu, chưa có sản phẩm mà đã ký được một hợp đồng mấy triệu đôla Mỹ với khách hàng. Tiếp theo, sản phẩm sẽ được tiến hóa dần, mỗi một bước tiến hóa lại có một số lượng khách hàng mở rộng hơn, và trở thành sản phẩm thương mại hoàn chỉnh.
Với cách làm như vậy, sáng tạo sẽ không phải đầu tư quá nhiều tiền vì chúng ta có nguồn thu từ sớm.
- Nhưng sẽ ra sao nếu sản phẩm đó không bán được?
- Khi đó chúng ta sẽ dừng luôn. Nếu thị trường không chấp nhận sản phẩm thì việc dừng sớm quá trình sản xuất sẽ giúp nhà đầu tư tiết kiệm được thời gian và tiền bạc.
- Theo ông, mô hình quản trị sáng tạo này có thể giúp gì được cho các doanh nghiệp và các cá nhân?
- Tôi hy vọng mô hình sẽ thổi luồng khí sáng tạo tới khắp đất nước, để mỗi cá nhân sẽ trở nên sáng tạo hơn, mỗi doanh nghiệp sẽ mở hơn, hợp tác nhiều hơn... giúp doanh nghiệp nhỏ lớn hơn, còn doanh nghiệp lớn sẽ thành vĩ đại.
- Hiện tại FPT đã có giải pháp gì để thu thập và chọn lọc sáng tạo từ bên ngoài, từ đó kết nối với chính tập đoàn?
- Mô hình này không chỉ áp dụng cho cán bộ nhân viên mà còn mở đối với tất cả mọi người. FPT sẽ đem năng lực của Tập đoàn để hỗ trợ những ý tưởng trở thành sản phẩm thành công và tác giả ý tưởng được đãi ngộ xứng đáng. Hy vọng chủ nhân các ý tưởng đó sẽ trở thành triệu phú.
Việc kết nối với FPT rất đơn giản. Nếu ai có ý tưởng thì hãy gửi đến cho Giám đốc Công nghệ của Tập đoàn FPT - Nguyễn Lâm Phương. Bộ phận của anh Phương sẽ tìm hiểu xem ý tưởng đó đã có ai làm chưa, mức độ khó khăn thế nào, có khả thi không?  Nếu được chấp nhận, FPT sẽ lập ra một đội chuyên trách và những người giỏi nhất trong tập đoàn liên quan đến việc này làm thành một hội đồng quản trị. Quá trình triển khai sẽ được hỗ trợ tối đa bởi năng lực của FPT về mạng lưới, thương hiệu, công nghệ, tài chính…

Trong mối quan hệ kinh tế với nước láng giềng Trung Quốc, dù biết có những mặt không tốt, không hay song Việt Nam vẫn không dứt được, đại biểu Quốc hội đoàn TP HCM bộc bạch.
Bên cạnh chủ đề nợ công, trong một ngày rưỡi thảo luận tại hội trường về tình hình kinh tế - xã hội năm 2014-2015, nhiều đại biểu Quốc hội đã đánh giá cao những biện pháp bảo vệ chủ quyền của Việt Nam, sau khi Trung Quốc đưa trái phép giàn khoan 981 vào lãnh hải hồi tháng 5. Tuy nhiên, dù giải quyết được vấn đề này, nhiều ý kiến vẫn tỏ ra bức xúc khi nhiều lĩnh vực trong nền kinh tế còn lệ thuộc vào Trung Quốc.
"Lệ thuộc ở đây theo nghĩa muốn dứt ra mà không dứt được, biết không tốt, không hay mà vẫn phải tiếp tục. Điều này diễn ra trên nhiều lĩnh vực như xuất nhập khẩu, nguyên vật liệu, phụ liệu, khai thác khoáng sản, nhân công, hàng tiêu dùng, đấu thầu…", đại biểu Trương Trọng Nghĩa (TP HCM) phát biểu.
Đại biểu Trương Trọng Nghĩa bức xúc khi kinh tế Việt Nam vẫn lệ thuộc vào Trung Quốc
Không chỉ vậy, phụ thuộc vốn - tài chính cũng là mối lo lớn. Ở kỳ họp thứ 7, ông Nghĩa cho biết đã chất vấn Chính phủ về việc liệu Việt Nam có phụ thuộc vào tài chính của Trung Quốc không. Câu trả lời khi đó là không đáng kể. Song, ông cho hay một số cử tri không đồng tình và sự lệ thuộc còn ẩn dấu. Bản thân ông không tiện dẫn ra con số tại hội trường.
Đặc biệt, vị đại biểu này cũng đặt câu hỏi tại Việt Nam có nhiều thế mạnh nhưng kinh tế vẫn phải lệ thuộc bấy lâu nay. "Một nước có tiềm năng nông nghiệp nhưng lại phải nhập khẩu nông sản của Trung Quốc. Chúng ta có toàn quyền tổ chức đấu thầu, chấm thầu nhưng lại để lọt những dự án kém chất lượng? Tại sao thương lái Trung Quốc có thể sang tận Việt Nam thu mua nông sản?", đại biểu Trương Trọng Nghĩa bức xúc.
Ông cũng đưa ra so sánh về việc nhà máy Samsung của Hàn Quốc xuất khẩu 23 tỷ USD mỗi năm, song chỉ sử dụng 70 lao động người nước này. Trong khi đó, tại Việt Nam hiện có 23.000 lao động Trung Quốc nhưng không rõ giá trị tạo được là bao nhiêu. 
Trước vấn đề này, đại biểu đoàn TP HCM cho rằng Việt Nam cần xem lại mình, có đối sách khôn khéo trong xử lý mối quan hệ thương mại với Trung Quốc, đồng thời đa dạng hóa, đa phương hóa các đối tác và tận dụng tốt cơ hội từ các Hiệp định thương mại tự do.
Là người cuối cùng phát biểu trong số 68 đại biểu, ông Vũ Tiến Lộc - Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) nhận định niềm tin của doanh nghiệp đã được cải thiện và sẽ còn tiếp tục trong năm 2015. Tuy nhiên, các khó khăn, thách thức ở trước mắt vẫn còn nhiều nên Việt Nam không thể lơ là nhiệm vụ cải thiện môi trường kinh doanh, đẩy mạnh tái cơ cấu, nâng cao năng lực cạnh tranh trong bối cảnh hội nhập sâu rộng.
Chia sẻ quan điểm này, đại biểu Trương Trọng Nghĩa cho rằng kinh tế 2015 - 2016 chưa thể chuyển biến mạnh mẽ vì Việt Nam chưa thoát được mô hình và phương thức tăng trưởng cũ. "Chúng ta vẫn đang chạy trên đường ray cũ, về hướng cũ. Vậy thì làm sao nhìn thấy chân trời mới", ông nhận định. Do đó, nền kinh tế cần khắc phục căn bệnh đã tồn tại hai thập kỷ qua, đó là hao vốn, hao ngoại tệ và hao tài nguyên môi trường.
Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân kết luận về tình hình kinh tế - xã hội năm 2014 và nhiệm vụ năm 2015
Kết thúc phiên thảo luận, Phó chủ tịch Nguyễn Thị Kim Ngân cho biết về cơ bản Quốc hội tán thành báo cáo của Chính phủ và báo cáo thẩm tra của Ủy ban Kinh tế về tình hình năm 2014, kế hoạch năm 2015. Bà cũng tin tưởng Việt Nam sẽ hoàn thành mục tiêu tổng quát đã đề ra, đó là ổn định kinh tế vĩ mô, kiểm soát lạm phát dưới 6%, kim ngạch xuất nhập khẩu tăng, lãi suất ngân hàng hợp lý, dự trữ ngoại tệ lên cao, khắc phục dàn trải trong đầu tư công...
Song, vị này cũng chỉ ra một số yếu kém cần khắc phục, đó là kinh tế vĩ mô tăng trưởng chưa vững chắc, năng suất thấp, tái cơ cấu chưa thu được nhiều kết quả, tín dụng tăng chậm, nợ xấu có xu hướng tăng, xử lý chưa nhanh, nợ công ở sát ngưỡng cho phép...

Cầu vượt quá cung đã đẩy chi phí đỗ xe tại thành phố đông đúc này lên kỷ lục những tháng gần đây, cao hơn cả giá xe.
Theo CNN, một chỗ đỗ xe tại một khu chung cư tại Hong Kong vừa được bán với 4,24 triệu đôla Hong Kong (547.000 USD). Đây là giá cao nhất từng được ghi nhận tại đây.
Giá cả bị đẩy lên bởi rất nhiều yếu tố, là nguồn cung thấp, nhu cầu cao và đông đảo dân đầu cơ muốn kiếm lời từ miếng bánh đỗ xe béo bở. "Tôi rất ngạc nhiên khi thấy thị trường này sôi nổi như thế . 5 năm trước, thậm chí còn chẳng có ai bán nữa", KK Wong tại Cơ quan quản lý Bãi đỗ Hong Kong cho biết.
HK-4963-1412912932.jpg
Một chỗ đỗ xe ở Hong Kong có thể được bán với giá nửa triệu USD. Ảnh: SCMP
Với giá đất đã ở mức trên trời, phần lớn nhà tại Hong Kong không có garage hay đường lái xe vào nhà. Kể cả chung cư cao cấp cũng không phải luôn có bãi đỗ. Hệ quả là thành phố hơn 7 triệu dân chỉ có 683.000 chỗ đỗ xe.
Cơn sốt chỗ đỗ bắt đầu từ vài năm trước, khi chính quyền thành phố áp thuế mới nhằm làm hạ nhiệt thị trường địa ốc và giảm đầu cơ. Chiến lược này đã phát huy tác dụng, nhưng lại khiến dân đầu cơ đổ tiền vào chỗ đỗ xe, vì chúng được miễn thuế. Chủ chỗ đỗ có thể bán lại, hoặc cho thuê kiếm lời.
Wong quản lý nhiều chỗ đỗ xe và một website niêm yết giá. Ông cho biết dòng tiền đổ vào đây đã đẩy giá ngày càng lên cao và giảm số chỗ trống xuống. Đỉnh điểm năm 2012, có người từng bị hét giá tới 640.000 USD một chỗ.
Chính quyền Hong Kong sau đó đã phải can thiệp bằng cách áp thuế mua chỗ đỗ xe. "Việc này cũng hạ nhiệt thị trường một chút. Nhưng giờ nó lại nóng lên rồi", Wong nói.
Số chỗ đỗ xe có đăng ký được bán trong tháng 8 đã lên 956, tăng gần 30% so với tháng 7 và là cao nhất trong 20 tháng, Thomas Lam - Giám đốc cấp cao tại hãng bất động sản Knight Frank cho biết.
Vì Hong Kong hiện là một trong những nơi có tỷ lệ sở hữu xe thấp nhất thế giới, phần lớn người dân vẫn chưa phải chịu cảnh giá cả tăng vọt. Nhưng dù vậy, mua xe vẫn là điều bắt buộc với một số người. Vì đây là cách họ thể hiện địa vị và tuyên bố có tiền mua xe thì cũng có tiền mua chỗ đỗ.
"Ở Mỹ, ôtô là phương tiện thiết yếu. Nhưng ở Hong Kong, đây là hàng xa xỉ, vì phương tiện công cộng tại đây rất hiệu quả. Nếu bạn mua ôtô, bạn sẽ cần phải mua chỗ đỗ nữa", Buggle Lau tại hãng bất động sản Midland Realty cho biết.
Các tài phiệt ở độ tuổi gần 90 đang kiểm soát gần như toàn bộ Hong Kong (Trung Quốc), từ siêu thị, casino đến bất động sản.
Hong Kong (Trung Quốc) có rất nhiều ngành công nghiệp đang bùng nổ và là trung tâm thương mại trong khu vực. Nhưng thực tế, thành phố 7,2 triệu dân này đang bị thống trị bởi một nhóm tài phiệt kiểm soát mọi thứ, từ siêu thị đến bất động sản.
Người giàu nhất châu Á - Li Ka-shing là ví dụ điển hình. Với tài sản 33 tỷ USD, tỷ phú 86 tuổi này sở hữu vài chuỗi siêu thị lớn nhất Hong Kong, tham gia kinh doanh viễn thông, cảng biển, vận tải biển, thậm chí là cả năng lượng và điện-nước sinh hoạt.
>> Inforgraphic về ảnh hưởng của các tài phiệt lên kinh tế Hong Kong
Các tài phiệt khác như Lui Chee-woo (85 tuổi) và Cheng Yu-tung (89) cũng thống trị rất nhiều ngành công nghiệp, gồm xây dựng, casino, bán lẻ hàng xa xỉ, cơ sở hạ tầng và giao thông. Gần như mọi chi phí cho các hoạt động thường ngày tại Hong Kong, từ mua tạp phẩm, thắp sáng đèn đến lái xe bus, đều sẽ rơi vào túi các tài phiệt này.
hong-kong-2-5466-1414987461.png
Bất động sản thuộc sở hữu của 5 tài phiệt hàng đầu Hong Kong. Ảnh: AFP
Theo CNN, dù họ đều là những tấm gương tay trắng làm giàu điển hình, việc gây ảnh hưởng cả lên kinh tế và chính trị cũng không phải điều tốt. Họ bị cho là nguyên nhân khiến giá nhà tại Hong Kong bị đẩy lên cao ngất ngưởng và chênh lệch giàu nghèo ngày càng tăng.
"Hong Kong là một trong những xã hội chênh lệch nhất thế giới. Ngoài động cơ chính trị, cuộc biểu tình tại Hong Kong hiện tại còn do sự bất mãn về bất bình đẳng thu nhập và ít cơ hội thăng tiến cho sinh viên mới tốt nghiệp", Willy Lam - Giáo sư tại Đại học Trung văn Hương Cảng (CUHK) nhận xét.
Các tài phiệt được cho là đang làm trầm trọng hơn các vấn đề này, khi kiểm soát nhiều ngành công nghiệp. "Hàng chục tài phiệt được xem là đang độc quyền thị trường. Cạnh tranh ở Hong Kong không thực sự được tự do", Lam cho biết.
Rất nhiều tài phiệt nước này được cho là đang lái sân chơi theo hướng có lợi cho họ. Bất động sản là lĩnh vực thể hiện rõ nhất sự thiếu cạnh tranh tại Hong Kong, khi 72% thị trường nhà ở nằm trong tay 3 công ty, theo hãng nghiên cứu CLSA. Giá nhà tại đây đã tăng gấp đôi trong thập kỷ qua, trong khi lương nhân công vẫn ì ạch.
Chính quyền thành phố có vẻ cũng không mấy mặn mà với việc thay đổi tình trạng này. Ma Ngok - Giáo sư tại CUHK cho biết giới doanh nhân chiếm tới 700 ghế trong Hội đồng Lập pháp1.200 thành viên có nhiệm vụ chọn ra người đứng đầu Hong Kong.
Trung Quốc cũng muốn duy trì việc này. Họ có thể gây ảnh hưởng lên Hong Kong thông qua các tài phiệt, do các tỷ phú này đều có những khoản đầu tư nhiều tỷ USD tại Trung Quốc.
Tuy nhiên, hầu hết tỷ phú giàu nhất Hong Kong đều đang ở độ tuổi trên 80. Vì vậy, khi người kế nghiệp của họ được đẩy lên, tình hình có thể sẽ thay đổi.
Nhưng còn hiện tại, họ sẽ vẫn là "những mảng màu trong văn hóa Hong Kong", Ben Cavender tại Viện nghiên cứu thị trường Trung Quốc cho biết, "bạn không thể lờ họ đi, vì họ luôn ở đó, trên bản tin, hoặc trên mọi thương hiệu bạn dùng hàng ngày".

Hãng đánh giá tín dụng Fitch Ratings vừa nâng xếp hạng nhà phát hành nợ nội tệ và ngoại tệ dài hạn của Việt Nam từ B+ lên BB-, triển vọng cũng được nâng từ “Ổn định” lên “Tích cực”.
Trần xếp hạng tín nhiệm quốc gia, xếp hạng phát hành trái phiếu không đảm bảo bằng nội tệ và ngoại tệ cũng được đưa lên BB- từ B+. Trong khi đó, xếp hạng nhà phát hành ngoại tệ ngắn hạn được giữ nguyên ở B.
Fitch cho rằng Việt Nam đã có bước tiến trong ổn định kinh tế vĩ mô, từ đó cải thiện được thâm hụt tài khoản vãng lai. Vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) cũng đóng góp đáng kể vào cân bằng cán cân thanh toán và dự trữ ngoại hối.
Tuy vậy, hãng cũng nhận xét Việt Nam còn nhiều rủi ro về nợ xấu, nợ công. Quá trình cải tổ doanh nghiệp nhà nước cũng chưa thuyết phục và thu nhập trung bình thấp hơn nhiều so với các nước đồng xếp hạng.
Trong lúc chưa có người trồng mắc ca nào thành công tại vùng núi phía tây Thanh Hóa, anh Phạm Hữu Tú vẫn dám chặt “non” gần 2ha luồng để dành đất cho một loại cây lần đầu tiên nghe tên.
Hơn 10 năm trước anh Phạm Hữu Tú (Thành Mỹ, Thạch Thành, Thanh Hóa) được nhận khoán 20 ha rừng từ Ban Quản lý rừng phòng hộ huyện. Ngoài việc chăm sóc, bảo vệ rừng phòng hộ, diện tích còn lại anh cùng gia đình tập trung đầu tư trồng luồng - loại cây rất có giá trị lúc bấy giờ.
Năm 2006 nhân chuyến đi công tác tại địa phương, nguyên Phó thủ tướng Nguyễn Công Tạn nhắc đến giống cây mới tên là mắc ca có giá trị rất cao, có thể mang về hàng tỷ đôla mỗi năm, phù hợp với điều kiện thổ nhưỡng nơi đây. Lập tức, anh Tú bắt tay vào tìm hiểu về loại cây có tên lạ này.
Thực tế, lúc đó một số hộ dân tại các huyện lân cận như Ngọc Lặc, Thường Xuân đã trồng mắc ca, nhưng tất cả đều không thành công. Lặn lội lên tận nơi để dò hỏi nguyên nhân thất bại, anh nhận thấy mắc ca là cây ưa ánh sáng, trong khi các hộ trồng tận dụng phần đất hở để xen canh với nhãn hoặc cây rừng, nên dù có đến cả trăm gốc mắc ca nhưng chỉ thu được vài kg quả tươi.
anh-tu-macca-6934-1414984969.jpg
Anh Tú (áo kẻ) muốn phủ kín đồi trọc quê hương bằng cây" tỷ đô" mắc ca. Ảnh: Khắc Công
Mừng vì rút được kinh nghiệm, anh Tú càng quyết tâm làm. Qua giới thiệu, anh tìm đến Trạm Nghiên cứu Giống cây trồng Ba Vì (nay là Viện Nghiên cứu Giống cây trồng Hà Nội) đặt mua 500 cây giống với giá 40.000 đồng một cây về trồng thử. Lúc này, phần lớn số diện tích đất tốt của gia đình đang trồng luồng, số còn lại là đồi trọc, xa nơi ở không tiện chăm sóc cây mắc ca. Tính toán mãi, cuối cùng anh quyết định thu hoạch luồng sớm hơn kế hoạch.
“Khi đó gần 5ha luồng được hơn 5 năm tuổi, còn ít thời gian nữa vào thu hoạch. Không còn cách nào khác, tôi phải chặt non 2ha để nhường đất cho mắc ca. Giống đã mua về, tiền cũng đã bỏ ra đành lòng thử liều một phen. Nói thật khi đó cũng rất run”, anh Tú kể lại.
Anh cho biết, mắc ca là một loại cây dễ trồng, ưa ánh sáng, kỹ thuật canh tác, chăm sóc không đòi hỏi cao nên quá trình trồng không gặp nhiều khó khăn. Nhưng khi đến lúc thu hoạch thì bắt đầu lo đến đầu ra. Do là giống cây mới, thậm chí khi đó nhiều người trong vùng còn lầm tưởng mắc ca là cây ca cao. “Người nói ra nói vào cây này ở Tây Nguyên trồng còn chưa ăn ai chứ nói gì ở vùng 'chó ăn đá gà ăn sỏi này'”, anh Tú nhớ lại.
Tuy vậy, người nông dân vùng núi này lại nghĩ đơn giản rằng một loại quả dùng làm nguyên liệu cho ngành thực phẩm lẫn dược phẩm chắc chắn sẽ có người mua nếu như đưa ra thị trường thứ quả tốt. Có lúc, anh đã tính nếu “bí”quá đem ra chợ vừa bán vừa tuyên truyền cho mọi người biết công dụng của mắc ca.
Cứ vậy, sau 3 năm trồng thử, đến năm 2009 một số cây mắc ca bắt đầu cho quả bói, thu hoạch cũng được vài cân quả tươi. Đến năm 2011, anh Tú thu được 5 tạ quả, một năm sau đạt một tấn và năm nay sản lượng là hơn 3 tấn.
“Khó khăn rồi cũng qua hết và quả nhiên hai năm nay không có quả mà bán. Một số công ty bánh kẹo tại Hà Nội, Công ty dược phẩm Trung ương 1 cũng đặt hàng nhưng quả ra còn không kịp”, anh Tú cho biết.
macca-2-copy-5869-1414984969.jpg
Sản lượng quả mắc ca luôn tăng nên có thể cho thu nhập hàng trăm triệu mỗi năm.
Đang đúng thời điểm sinh trưởng tốt, sản lượng quả ngày càng tăng, giá bán ổn định ở mức 60.000-80.000 đồng một kg, mỗi năm thu về 300-400 triệu đồng, anh Tú lại đột ngột chuyển hướng.
Nhận thấy hiệu quả từ mô hình trồng cây mắc ca, nhiều hộ dân quanh xã và các khu vực lân cận cũng bắt đầu cải tạo diện tích đồi để trồng. Tin tưởng về chất lượng quả mắc ca của vườn anh Tú, mọi người đến đặt anh làm cây giống. Vì vậy, một năm trở lại đây, anh dành nhiều công sức và tâm huyết để ươm cây, lai ghép cành bán cho những ai có nhu cầu.
“Kể từ khi trồng mắc ca đến nay không gặp nhiều thất bại, nhưng khi chuyển qua tạo giống cây lại gặp nhiều khó khăn. Như vụ vừa rồi có hơn 10.000 cây chờ ghép, nhưng thời tiết mưa nhiều, ẩm thấp nên chỉ thành công được khoảng 3.000 cây, số còn lại coi như mất”, anh cho hay.
Sau mỗi lần thất bại, anh Tú lại khăn gói đi gặp các chuyên gia trồng trọt, thợ ghép cây giỏi để tìm hiểu nguyên nhân, học hỏi kinh nghiệm, xin được chuyển giao công nghệ. Nhờ đó mà tay nghề ghép cây giống của anh chuyên nghiệp hơn trước, giống cây mắc ca do anh ươm hiện đã có mặt tại nhiều tỉnh, thành khu vực miền Bắc.
Thời gian tới, bên cạnh việc cung cấp cây giống, anh Tú có kế hoạch mở rộng thêm một số diện tích trồng mới. “Tôi muốn phủ kín đồi trọc của quê hương bằng giống cây này. Chắc chắn năm sau sẽ có thêm một vài ha mắc ca nữa, nếu không sẽ thụt lùi so với các hộ khác”, anh Tú nói.